Chương 150:

[Dịch] Nhà Mạo Hiểm Dưới Cống Ngầm

Nhất Bối Tử Tiểu Thuyết Gia

8.433 chữ

10-07-2026

Toàn bộ thành viên tiểu đội dũng giả thứ ba và Ignis cứ thế bị cuốn vào trong màn sương đen.

Tuy nhiên, nhìn cái cách Ignis chủ động lao vào màn sương đen, hẳn là ông đã có cách đối phó với ma tộc bên trong. Việc ông xông vào ngay lập tức chỉ để bảo đảm an toàn cho Erishel mà thôi.

Còn hành động của Arwen và Andora thì sao?

Louis cũng thấy họ quá bốc đồng, xông vào như vậy khéo lại thành gánh nặng.

Nhưng ngẫm lại, Louis đoán có lẽ Erishel sở hữu thiên phú hỗ trợ đồng đội đặc biệt nào đó, phải sát cánh cùng nhau mới phát huy được sức mạnh tối đa. Thế nên đồng đội của cô mới bất chấp nguy hiểm để hội quân với cô bằng được.

Sự thật đúng là vậy, chỉ nghe thấy giọng điệu của tên ma tộc trong màn sương đen bỗng trở nên căng thẳng:

"Morgan, vào đây giúp tao mau, lão pháp sư loài người này mạnh quá!"

Rõ ràng, dù hắn và Morgan đã giăng mẻ lưới sẵn, nhưng chẳng ngờ con cá cắn câu lại to đến thế, một mình hắn căn bản không chống đỡ nổi.

Morgan lạnh lùng liếc đám người Louis đang bị rớt lại bên ngoài, đáp:

"Gideon, mày ráng chống đỡ thêm lát nữa đi. Đợi tao giết xong đứa cháu gái yêu quý cùng mấy tên thiên tài loài người này rồi sẽ vào giúp mày."

Tên ma tộc Gideon ừ một tiếng:

"Nhanh cái tay lên, tốt nhất là giải quyết gọn trong mười phút đi."

Hiển nhiên, hắn không hề nghĩ đám người Louis có thể gây ra trở ngại gì cho Morgan.

Một thú nhân cấp ba thượng tầng đã hồi phục hoàn toàn, đánh một đám ranh con chưa tới cấp ba, chẳng phải là một vả chết một đứa sao?

Mấy tên loài người không rõ lai lịch kia thì khỏi nói, nhưng trước đó hắn từng nghe Morgan kể, tiềm năng của Đề Già trong tộc thú nhân cũng ngang ngửa với dũng giả của loài người.

Nếu có thể bóp chết từ trong trứng nước thì đúng là một công lớn.

Hắn cứ cầm chân Ignis thêm một lát, đợi Morgan vào chi viện là mọi chuyện sẽ đâu vào đấy.

Sau khi tên ma tộc và gã tay sai trao đổi xong, Morgan lia mắt về phía Đề Già cùng tiểu đội của Louis. Gã nhếch mép cười, để lộ hàm răng trắng ởn ớn lạnh:

"Cháu gái, chú tới lấy mạng cháu đây."

"Chú khuyên cháu tốt nhất cứ ngoan ngoãn chịu trói đi, đỡ phải chịu mấy cái đau đớn không đáng có."

"Cháu yên tâm, cái chết của cháu rất có giá trị. Đổi bằng mạng cháu, chú nhất định sẽ leo lên được vị trí cao trong ma tộc. Tương lai khi vương quốc Loselan sụp đổ, chú sẽ lại dẫn dắt bộ lạc Sương Trảo đi đến thời kỳ huy hoàng."

Dứt lời, Morgan đã chồm thẳng về phía họ.

Về phần Đề Già, cô đã tức đến mức cả người run bần bật, hận không thể lao lên liều mạng với tên phản đồ thú nhân này ngay lập tức.

Nhưng đúng khoảnh khắc quyết định, cô lại bị Louis kéo giật lại.

"Chạy đã!"

Louis nói ngắn gọn:

"Ngăn không cho Morgan và tên ma tộc kia hội quân mới là ưu tiên hàng đầu."

Logic rất đơn giản, nhìn phản ứng của tên ma tộc Gideon là biết, hắn đơn thương độc mã căn bản không đánh lại Ignis.

Chỉ cần cầm chân Morgan ở bên ngoài, đợi Ignis xử đẹp Gideon xong là có thể thong thả quay ra giải quyết gã.

Thế nên họ phải cố gắng dụ Morgan đi càng xa càng tốt, nhằm câu giờ cho Ignis và tiểu đội dũng giả thứ ba.

Kẻ thù không đội trời chung ngay trước mắt, Đề Già rõ ràng đã nóng máu, theo bản năng muốn vùng khỏi tay Louis.

Nhưng cô vừa vùng vằng một cái lại kinh ngạc nhận ra, mình không sao thoát ra được.

Điểm sức mạnh của Louis dường như đã đạt đến mức đủ để nghiền ép cô.Đề Già nhất thời ngẩn người.

Louis nhân cơ hội đó tóm lấy cô kéo giật về phía sau, tay kia xách theo cậu em trai Meli.

Còn Nora? Đã có Dana lo.

Nhờ có "thái dương gia hộ", tốc độ di chuyển của Dana chẳng hề kém cạnh Louis.

Tuy nhiên, trước khi rút lui, Nora đã kịp dựng khẩu Gatling hài cốt của mình lên, đồng thời lôi từ trong túi ma pháp ra năm tên thi binh đã được cường hóa.

Đám thi binh này cùng nhau giữ chặt tay cầm khẩu Gatling hài cốt để ghìm lực giật của súng, sau đó siết cò, xả hỏa lực không thương tiếc về phía Morgan.

Tạch tạch tạch ——

Chuỗi tiếng súng liên thanh vang vọng khắp hoang nguyên ma vật, dọa mấy con quạ biến dị đằng xa giật mình bay tán loạn.

Tốc độ bắn và vận tốc đạn kinh hoàng khiến Morgan không kịp trở tay, lãnh trọn cả một băng bạch cốt tử đạn.

Bốp bốp bốp bốp ——

Bạch cốt tử đạn bắn nát lông lá của gã, nhưng khi găm vào da thịt lại chỉ tạo ra những vết lõm, hoàn toàn không thể xuyên thủng!

Dù vậy, bạch cốt tử đạn cũng không phải vô dụng. Nó cản lại đà xông tới của Morgan, khiến tốc độ của gã lập tức chậm hẳn đi.

Tên thú nhân báo đen giơ tay lên che chắn các bộ phận hiểm yếu như mắt, khẽ hừ lên mấy tiếng đau đớn.

Tuy không xuyên qua được lớp da, nhưng động năng khủng khiếp từ đạn vẫn khiến gã ê ẩm, cảm giác đại khái giống như bị mưa đá nện thẳng vào đầu vậy. Sát thương không lớn, nhưng cực kỳ chọc điên người ta.

"Lũ con người chết tiệt, chỉ giỏi bày ba cái trò vặt vãnh."

Morgan hừ lạnh. Gã định lách sang một bên để né, nhưng hỏa lực áp chế khiến gã không thể tăng tốc, đành chịu chết không theo kịp tốc độ xoay nòng của khẩu Gatling hài cốt.

Hết cách, gã đành cắn răng đội mưa đạn mà xông lên.

Phải mất trọn hai mươi giây, gã mới áp sát được khẩu Gatling hài cốt, vung một trảo đập nát nó thành đống linh kiện vụn.

Nhưng hai mươi giây quý giá đó đã đủ để nhóm Louis chạy được một quãng rất xa rồi.

Mũi Morgan khẽ phập phồng. Gã nhanh chóng khóa chặt hướng rút lui của nhóm Louis, thân hình thoắt cái hóa thành một đạo bóng đen, lao vút theo với tốc độ còn nhanh hơn cả chim yến.

Mười giây sau, gã đã nhìn thấy bóng lưng của nhóm Louis.

Hai mươi giây sau, gã đã áp sát ngay sau lưng Louis. Vuốt sắc vung lên, chực chờ xé xác hắn thành trăm mảnh.

Ngay khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc ấy, Louis đột ngột phanh gấp. Hắn xoay người, dứt khoát dựng chiếc khiên thủy ngân chắn ngay trước mặt Morgan.

"Một tên thuẫn vệ cấp một oắt con mà cũng đòi đỡ vuốt của ta à?"

Trong mắt Morgan lóe lên tia giễu cợt, móng vuốt hung hãn bổ thẳng xuống.

Kéttt ——

Chiếc khiên thủy ngân cứng cáp, nặng nề bị đập cho móp méo biến dạng. Chỗ tiếp xúc trực tiếp với vuốt báo hằn lên những vết cào kinh hoàng, xé toạc mặt khiên thành từng rãnh dài.

Móng vuốt găm sâu vào trong, Morgan tiện tay hất mạnh, vứt phăng chiếc khiên thủy ngân đã phế bỏ sang một bên.

Ngay lúc gã định vươn tay xé xác Louis như một món tráng miệng, thì từ phía sau lưng hắn, Dana và Đề Già đột ngột lao ra từ hai cánh trái phải.

Một người dùng kiếm, một người dùng vuốt, đồng loạt giáng đòn tấn công dồn dập về phía Morgan.

"Giải phóng ma lực!"

Trong tình thế cấp bách, Dana không kịp tụ lực quá lâu. Cô chỉ kịp truyền 20 điểm ma lực hệ hỏa vào thân kiếm, ngưng tụ nó thành hình lưỡi đao rồi chém mạnh xuống đầu Morgan.

Tuy chỉ có 20 điểm ma lực, nhưng nhờ có "thái dương gia hộ", thực lực lúc này của Dana đã tăng gấp ba lần bình thường. Uy lực của nhát kiếm này tuyệt đối không thể xem thường.Đòn tấn công của Đề Già chẳng hề màu mè, cô chỉ chụm vuốt thành dao, dùng chính chiêu thủ đao từng đâm thủng Erishel để nhắm thẳng vào lồng ngực Morgan mà đâm tới.

Thế nhưng, trước thế công của hai thiên tài trẻ tuổi, Morgan chỉ cười khẩy.

Đôi vuốt của gã phủ kín một lớp băng giá buốt, nện thẳng xuống hai cô gái hệt như hai thanh trọng kiếm.

Chỉ nghe hai tiếng "Bịch! Bịch!" vang lên, Đề Già và Dana đồng thời bị đánh văng ngược ra sau. Cơ thể họ nện mạnh xuống đất như đạn pháo, cày xới thành những hố sâu hoắm.

Trên người họ còn đóng một lớp băng dày, cơ thể từ trong ra ngoài như muốn đông cứng lại.

Móng vuốt bên trái Morgan dùng để tấn công Đề Già không hề hấn gì, còn vuốt bên phải trực tiếp va chạm với quang kiếm cũng chỉ bị cháy sém chút lông và rỉ ra vài giọt máu.

"Làm ta bị thương được, cũng khá khen đấy."

Morgan lạnh lùng liếc Dana, trong mắt chẳng có chút vẻ tán thưởng nào, chỉ rặt một sự tham lam khao khát lập công.

"Nếu ta đang bị thương nặng thật, các ngươi cộng thêm tên dũng giả loài người kia, có lẽ sẽ giết được ta đấy."

"Nhưng rất tiếc, hiện tại ta đang ở trạng thái sung mãn nhất! Các ngươi chỉ có nước chết mà thôi!"

Thú nhân báo đen vừa nói vừa dời mắt về phía mục tiêu ban đầu của gã — chính là Louis.

Nhưng gã lại kinh ngạc nhận ra, trên mặt Louis chẳng hề lộ vẻ sợ hãi, ngược lại hắn còn từ tốn cúi người xuống, nhặt thanh phù văn trường kiếm mà Dana vừa đánh rơi lên.

Louis giơ thanh kiếm trong tay lên, khí thế trên người thoắt cái thay đổi hoàn toàn.

Gương mặt hắn không chút sợ hãi, chỉ mang vẻ ngao ngán của một kẻ bị ép phải tăng ca.

Ngẩng đầu nhìn Morgan, Louis lên tiếng:

"Erishel bận việc không đến được, xem ra ta phải đích thân ra tay giết ngươi rồi."

Bản dịch được đăng duy nhất ở Bạch Ngọc Sách VIP-Reader!